Edit: Lăng Đang
•••
Kiếm của Phong Thanh Tú nhất định không thể chạm đến Cơ Vân Lai.
Ánh kiếm nhanh như điện xẹt ấy trong mắt Cơ Vân Lai chậm không khác gì con rùa, hắn thậm chí còn cảm thấy tu vi của đứa nhỏ này rất vững chắc, kiếm pháp tuy thuần thục nhưng không đủ linh động, tỷ như lúc xuất kiếm hướng xuống dưới một phân sẽ tốt hơn.
Hắn chỉ nghĩ như vậy thôi, thế mà ánh kiếm của đối phương giống như không chịu khống chế, theo ý của hắn mà lệch xuống vị trí thích hợp nhất, sau đó hắn lùi lại một bước.
Bằng tốc độ của hắn, đối phương thậm chí còn không nhìn thấy hắn đã cử động. Trông nó thật kì lạ, giống như đối phương cố tình đâm hụt đúng một tấc(1) trước mặt hắn vậy.
Phong Thanh Tú không phục, ánh kiếm kéo dài, kiếm khí phủ lên như thác đổ, như mưa lớn.
Cơ Vân Lai vừa tránh vừa nghĩ xem kiếm pháp này sai ở chỗ nào.
Phong Thanh Tú lại cảm thấy cứ như được thần trợ, bộ Tiểu Liệt Khuyết Kiếm mà y luyện tập vô số lần càng lúc càng thuận tay, những kiếm quyết trước giờ không thể sử dụng trôi chảy bây giờ giống như luồng ánh sáng thoải mái vung ra, tựa như không phải chiêu thức trong trí nhớ, mà là tự bản thân y phóng thích, tự nhiên mà vậy, tuyệt không khói lửa.
Liệt Khuyết, là vết nứt của trời cao, lại là cổng trời, đại chỉ đại đạo. Cảm thấy mấy thức trước không uy hiếp được đối phương, trong lúc kiếm ý xoay tròn, y gần như chẳng hề do dự mà sử dụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ap-luc-cua-chuong-mon-rat-lon/198856/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.