“Nhưng ta không phải là Cơ Vân Lai đó.” Cũng không có lực lượng trâu bò như vậy. Cơ Vân Lai bày tỏ, bây giờ kiến thức của hắn giống như một cái bảng trắng tinh, thiên phú bị tẩy sạch sẽ lại một lần nữa rồi.
“Không cần lo lắng, không cần trốn chạy, ngươi mất trí nhớ chỉ khiến cho bọn họ càng thêm sợ ngươi.”
“Xem ra ngươi sẽ không nói cho ta.” Cơ Vân Lai bất đắc dĩ, “Nhưng ngươi phải cho ta biết mẹ của đứa trẻ kia là ai chứ?”
Yên tĩnh. Vùng biển nhất thời yên lặng.
“Vậy nàng không phải là con ruột của ta, hoặc nếu là con ruột thì là ta phụ bạc người ta hay người ta phụ bạc ta?” Điều này thì phải nói cho ta biết chứ? Cơ Vân Lai không biết làm sao.
“Điều này rất quan trọng sao? Dù là máu mủ thì quan hệ cũng chẳng sâu sắc đến mức nào.” Lông mày đối phương hơi nâng lên, giọng nói mang theo ý giễu cợt.
Trong lòng Cơ Vân Lai lộp bộp một cái, áp lực lớn hơn: “…….. Tại sao ta không biết mình còn có nhân cách phản xã hội thế này?”
“Thời gian đã hết, nếu có việc gấp thì tìm ta. Cơ hội có ba lần, bây giờ còn lại hai lần.” Ống tay áo của đối phương hất một cái.
Trời biển bốc hơi.
Thế giới như mộng ảo cũng tan theo mây khói.
Cơ Vân Lai vẫn ngồi trong căn phòng ban đầu, giường nhỏ ban đầu.
Trong tay cầm một miếng ngọc quyết.
Ta của ngàn năm sau thật là khó hiểu, mặc dù không có cảm giác rằng mình sẽ trở thành kẻ thù của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ap-luc-cua-chuong-mon-rat-lon/198855/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.