Giọng nói nghiêm túc hơi già nua của Othello từ trong văn phòng truyền ra: “Ai?”
“Là tôi, Victor. Chủ tịch Othello, tôi có một vài việc muốn bàn bạc với ngài.” Victor thu lại nụ cười vừa nãy, trở lại vẻ ôn hòa và trầm tĩnh.
Giọng của Othello tĩnh mịch vài giây, nói với vẻ không có gì nghi ngờ: “Ha ha, Victor anh lo lắng về đánh giá của công chúa điện hạ đối với nhạc khúc của anh à? Vào đi, cửa không khóa.”
Tâm trạng của ông ấy hình như rất tốt, cười lên hai tiếng một cách hiếm thấy, rất có thể là đã nhận được biểu dương ở chỗ công chúa Natasha.
Đối với người chưa kích phát huyết mạch trở thành Kỵ Sĩ như ông ta mà nói, nếu muốn duy trì địa vị quý tộc của bản thân, sự an ổn của tài sản lãnh địa thì lựa chọn tốt nhất dĩ nhiên là nhận được sự yêu thích của đại công hoặc công chúa Natasha, người đã kế thừa tước vị bá tước Violet. Mà công chúa Natasha lại rất yêu thích âm nhạc, với vai trò là chủ tịch của Hiệp Hội Âm Nhạc, Othello có ưu thế rất lớn về mặt này.
Victor xoay tay nắm cửa bằng đồng, từ từ mở cửa ra, dẫn theo Lucien đi vào trong.
Othello ngồi phía sau bàn sách bằng gỗ màu đỏ, lễ phục màu đen thẳng tắp ngay ngắn, không có chút dấu vết nào của nước mưa, biểu cảm nghiêm túc trở nên dịu lại, sắc mặt hồng hào tràn đầy tinh thần. Trong tay cầm một cây bút lông đang viết xoẹt xoẹt gì đó trên một trang giấy, sau khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/3230753/quyen-1-chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.