Dự định ban đầu của Lucien là dùng khúc giao hưởng Định Mệnh phiên bản dương cầm kích phát cảm hứng của Victor, thậm chí để ông ấy trực tiếp bổ sung hoàn chỉnh giai điệu, hoàn thiện chi tiết xong thì soạn lại thành khúc nhạc giao hưởng. Như vậy sự kinh ngạc mà bản thân tạo ra chỉ giới hạn lại trong phạm vi số ít mấy người Victor, Lotter, Lane…, sẽ không bị đa số mọi người biết đến, khiến bản thân trở thành quái thái trong mắt bọn họ, từ đó gây ra sự chú ý của người khác. Suy cho cùng học nhạc mới chưa đến hai tháng mà có thể viết ra được nhạc khúc như vậy thì quả là có một không hai trong “lịch sử âm nhạc đại lục” mà Lucien từng xem qua.
Nhưng đến lúc này, Lucien đã không có cách nào thoái thác nên đành đồng ý mà không hề do dự: “Vâng, ngài Victor.”
Đúng như những gì Victor nói trước đó, thiên tài không cần lý do, hơn nữa trong việc này người khác cùng lắm là nghi ngờ bản thân sao chép chứ căn bản sẽ không nghĩ đến thân phận ma pháp sư của mình, hoặc là sẽ liên hệ bản thân mình với ma quỷ, ác ma…, bởi vì đó hầu như là hai việc hoàn toàn trái ngược.
Trong nhiều điển tịch tôn giáo ở thư viện âm nhạc đều hình dung âm nhạc là của cải quý báu mà Thần Chân Lý ban cho nhân loại, là vũ khí dùng để khích lệ mọi người tiến lên phía trước khi gặp khó khăn. Hơn nữa chỉ từng nghe ma pháp sư, ma quỷ “ban cho” mọi người sức mạnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/3230752/quyen-1-chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.