Ấn một phím đàn cuối cùng, Lucien giơ hai tay lên lặng lẽ nghe tiếng ngân nga của giai điệu trong phòng đàn, trong lòng có cảm giác đạt được một chút thành tựu.
Đây không phải sao chép nguyên xi ra khúc giao hưởng Định Mệnh vì bản thân, mà là vì trong ba tuần gần đây trừ thời gian học ma pháp ra thì bản thân đã tập trung tất cả tinh thần và sức lực vào việc luyện tập đàn tấu dương cầm. Buổi sáng ở thư viện âm nhạc thì đàn tấu tưởng tượng, giống như Peyyale vậy, hoàn toàn chìm đắm trong thế giới âm nhạc. Buổi trưa thì vội vàng ăn cơm xong, không nghỉ trưa mà trực tiếp đến nhà của ngài Victor và phòng đàn của hiệp hội để luyện tập đến lúc hoàng hôn. Chỉ có khi Victor đến hướng dẫn thì mới đàn nhạc khúc đơn giản.
Có bỏ ra thì có thu hoạch, Lucien hiện giờ ít nhất có thể miễn cưỡng đàn tấu ra khúc giao hưởng Định Mệnh mà không bị gọi là tạp âm nữa. Tuy rất nhiều chỗ mang tính kỹ xảo vẫn không thể hoàn thành nhưng chỉ cần người có kiến thức sâu về âm nhạc nghe được thì chắc chắn có thể phát hiện giá trị quý báu ẩn chứa trong khúc nhạc này.
[Tin rằng ngài Victor cũng không ngoại lệ.] Lucien thu lại cảm giác tự hào đối với sự nâng cấp năng lực diễn tấu đàn dương cầm của bản thân rồi đứng dậy. Bởi vì bản thân Lucien rất rõ đây là sự nâng cấp bất thường nghiêm trọng, chỉ dựa vào việc luyện tập nhiều, luyện tập lặp đi lặp lại và trí nhớ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/3230743/quyen-1-chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.