Giai điệu lộn xộn, khó nghe cứ truyền ra từng đoạn từng đoạn từ cây dương cầm dưới hai tay của Lucien, hơn nữa với một người vẫn mới chỉ ở giai đoạn có thể đàn tấu khúc nhạc đơn giản như Lucien thì kỹ xảo diễn tấu hoàn toàn không thể khớp với giai điệu có độ khó cao mà bản thân muốn. Thế nên từng âm từng âm bật ra giống như người thợ rèn trong tiệm rèn đang cầm thiết chùy gõ nện từng cái vào tim của Lotter, Phyllis và Herodotus vậy, khiến họ có một loại cảm giác điên cuồng muốn đi lên trước xé nát người Lucien.
“Đủ rồi!” Herodotus và Lotter đồng thời hét lên, có chút không thể duy trì phong độ quý tộc của mình.
Lucien quay đầu lại, dùng ánh mắt “trong veo” nhìn họ: “Lotter, Phyllis, Herodotus, các anh không luyện tập nhạc cụ à? Ngài Victor đã dặn chúng ta phải cố gắng luyện tập.”
“Anh!” Herodotus hai tay nắm chặt, lửa giận khiến hai má đỏ lựng nhưng thân thể gầy gò, từ nhỏ đánh nhau chưa từng thắng được ai như hắn có một sự sợ hãi tự nhiên đối với việc đánh nhau. Do đó còn giữ lại một chút tỉnh táo, cân nhắc lực chiến đấu của bản thân và Lucien: [Hắn cao hơn mình nửa cái đầu, khoảng một mét bảy ba, xuất thân dân nghèo, dựa vào việc giúp người khác chuyển đồ để kiếm tiền nên sức lực chắc chắn rất lớn. Hơn nữa có một người bạn thân là người hầu kỵ sĩ nên hắn chắc cũng có luyện tập kiếm thuật thông thường, mình căn bản đánh không lại hắn.]
[Thôi vậy, đánh bạn học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/3230742/quyen-1-chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.