Đoạn Hành cuối cùng cũng tỉnh dậy, dụi dụi mắt một lúc, mới giương mắt nhìn khuôn mặt của người phía trước, lộ ra vẻ mặt hơi chút tỉnh táo.
Chờ Đoạn Hành thật sự thanh tỉnh, hiển nhiên là đã nhớ ra toàn bộ chuyện phát sinh tối hôm qua, Kiều Tứ liền giận tím mặt, nói: “Ngươi còn dám nữa không?”
Thanh niên “Đừng” một tiếng, chống khuỷu tay, muốn từ trên người hắn đứng thẳng dậy. Hạ thân của hai người còn đang cách xa nhau, vậy mà thoáng chút đã dính liền lại khiến Kiều Tứ đỏ bừng mặt mà rên rỉ một tiếng, có điểm sắc xuân vô hạn.
Hẳn chỉ mởi cử động một chút, hai chân mở rộng ra, dịch thể của thanh niên ở phía sau huyệt đã chảy đầy ra ngoài, lúc mới tỉnh dậy đương muốn giáo huấn kẻ đang nằm trên người mình, thế mà hiện tại không khỏi thiếu chút uy phong.
Nhưng Đoạn Hành chính là không làm hắn bị mắt mặt, chỉ ngoan ngoãn mà nói: “Tứ gia, ngài có thể phạt tôi.”
Kiều Tứ nhăm mày lại: “Tự cậu nói xem, nên phạt thế nào?”
Đoạn Hành nắm lấy bàn tay hắn, tại nơi mu bàn tay thì hôn một cái: “Tứ gia ngài muốn tôi làm gì, tôi liền làm cái đó.”
Kiều Tứ nhìn ngón tay mình lọt vào trong miệng cậu, cả ngón tay truyền đến cảm giác ướt át lại ấm áp, không khỏi nói: “Cậu gây ra chuyện lớn như vậy, làm gì mới có thể đền hết tội chứ?”
Đoạn Hành vẫn đem tay hắn nắm trong lòng bàn tay: “Vậy Tứ gia muốn tôi làm trâu làm ngựa cho ngài sao?”
Đầu ngón tay của Kiều Tứ bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-giac/1303722/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.