Khách dự tiệc thực sự rất đông, Kiều Tứ gần như không tài nào giữ nổi kiên nhẫn, mất chút ít thời gian mới tìm được Đoạn Hành, nhưng nhất thời vẫn không tiến tới. Đoạn Hành so với trong tưởng tượng của hắn thật khác biệt.
Không chỉ có hắn, hai cô gái đang đưa lưng đối diện hắn phía trước cũng đang nhìn chằm chằm người kia, tuy họ chỉ thì thầm bàn tán, nhưng hắn lại nghe rất rõ ràng.
“Kia chính là Đoạn Hành đó.”
“Đúng là anh ta sao? Hình như thần sắc tốt lắm. Thế mà báo chí lại viết là rất suy nhược.”
Đoạn Hành chỉ mặc một bộ âu phục màu đen cùng áo sơ mi trắng đơn giản, ngoại trừ đôi khuy cài tay áo ra, cũng không còn thứ đồ trang sức thừa thãi nào, chiếc đồng hồ nạm ngọc hắn tặng cho cậu cũng không còn thấy đeo nữa. Mái tóc đã được cắt sửa lại, cả người gọn gàng thoải mái, nụ cười ôn hòa xán lạn, thoạt nhìn thực quý phái, không biết có phải do bộ âu phục may đo quá vừa vặn hay không, mà dường như trông cậu càng rắn rỏi anh tuấn.
“Báo chí đúng là viết bậy rồi, nhìn anh ta rất tốt mà.”
“Nhưng không phải anh ta hủy hợp đồng đã phải bồi thường rất nhiều tiền sao? Năm ngoái ngoại trừ đóng phim ra, cũng không nhận thêm bất cứ công việc nào, những lần quảng cáo cũng rất ít a.”
“Đừng ngốc thế, những công việc ấy thì có gì tốt, anh ta chung tay đầu tư với Thi tiên sinh của chúng ta, lợi nhuận so với lúc làm nghệ sĩ còn lớn hơn nhiều. Mấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-giac/1303721/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.