“K rô”
“Át cơ”
“Heo này! Hahaha!”
“Tứ chặn heo”
“Hahaa, Thương ca lại thắng rồi! Nào nào, uống hớp bia cho tăng khí thế!”
Một đám thanh niên ngồi cùng nhau trong quán nước nhỏ, ồn ào chơi bài từ chiều đến tận gần đêm. Lâm Hàn Thương đã thắng liên tục mấy ván, thu được không ít, liền đứng lên đi thanh toán chầu bia rồi tạm biệt lũ bạn để về.
“Ui, ở lại đi Thương ca! Thiếu anh thì ván bài nhạt nhẽo lắm!”
Mấy cậu nhóc kém anh 2 tuổi bắt đầu giả vờ khóc lóc, anh cười cười
“Mấy chú chơi đi, anh trả tiền rồi!”
Anh nhìn đồng hồ đã hơn 11h đêm, giờ mà không về, khẳng định mẹ Lâm sẽ cho anh ngủ ngoài hiên lạnh mất. Vỗ nhẹ cái đầu đang choáng váng, anh đi men theo con hẻm nhỏ để ra đường lớn bắt xe.
Ban đêm ở Vu Hà không nóng nực như Thành Đô, không khí mát mẻ dễ chịu khiến hơi nóng của mấy lon bia dần dần bốc hơi. Mọi người ở quê này cũng không có thói quen thức khuya như dân thành thị, nhà nào nhà nấy đều đã tắt đèn đi ngủ, cả ngõ hẻm nhỏ ngập trong bóng tối kì dị.
Anh đột nhiên nhớ lại mấy câu chuyện ma quỷ mà đám nhóc vừa nãy kể cho anh, sau lưng thấy có chút lạnh. Dù rằng anh chẳng bao giờ tin vào mấy ‘đấng siêu nhiên’ ấy, nhưng có lẽ bia rượu khống chế khiến anh yếu đuối đi vài phần.
Đi hết một đoạn đường tối om, anh phát hiện phía trước có một cột đèn hiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894546/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.