Kỉ nghỉ hè dần đi tới hồi kết…
Trước ngày khai giảng 1 tuần…
Lâm Hàn Thương từ sớm đã bị mẹ đánh thức.
“An An, con mau dậy đi, trước khi mẹ nổi giận!”
An An là tên cha mẹ dùng để gọi anh từ hồi còn bé tí, là gọi theo vần của tên đệm ‘Hàn’. Lúc lên lớp 3, đứa bé đã biết để ý và xấu hổ, anh liền bảo họ đừng gọi mình như vậy nữa. Vì so với tên thật Hàn Thương thì hai chữ An An nghe mềm mỏng yếu đuối như tiểu cô nương vậy. Nhưng Doãn Tình – mẹ anh lại thấy nó rất dễ thương, khi ở nhà vẫn thường gọi.
“Ai da, tuần sau mới khai giảng mà? Mẹ để con ngủ chút nữa đi!”
Anh có thói quen cáu kỉnh nhẹ khi bị đánh thức, liền vùi đầu xuống gối ngủ tiếp.
“Được lắm! Còn dám cãi mẹ à? Thế thì cái đống bàn phím này đừng hòng xuất hiện trong nhà nữa! Hừ”
Bà nói rồi bước tới tủ kính đựng đầy những mẫu bàn phím giới hạn mà anh vất vả lắm mới sưu tầm được, toan đem hết tới sọt rác
“Mẫu hậu đại nhân, con dậy rồi! Ngài có thể đừng lúc nào cũng nhắm tới bảo bối của con không!”
Lâm Hàn Thương có đam mê với máy tính và lập trình từ nhỏ, đống bàn phím triệu đô kia chính là ‘tiểu tâm can’ của anh. Doãn Tình thừa biết, bà cũng không định vứt ‘đống vàng’ này đi đâu! Nhà có giàu thì vẫn không được lãng phí.
“Con còn nói mẹ? Mẹ đã gọi con không dưới 10 lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894543/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.