Đã một thời gian kể từ khi An Di chuyển tới Trung học B. Không khó để nhận ra rằng chàng trai luôn đi cạnh cô được mọi người vô cùng chào đón, thậm chí là săn đón. Thậm chí anh chỉ ngồi một chỗ, cũng sẽ có nam sinh tới nói chuyện hoặc rủ đi đánh bóng, nữ sinh hậu bối hay tiền bối đều tìm cơ hội nói chuyện, tặng quà, gửi thư hồng. Nhiều lần đi cạnh anh trên hành lang lớp học, cô nhận thấy ánh mắt xăm xoi, ghen tị đang găm trên mặt mình, cảm giác có chút thành tựu, cũng sợ sẽ bị lôi ra làm chủ đề nóng trong mọi cuộc tám phét.
Cũng may, tin đồn cô là em họ xa của anh lan truyền cũng khá nhanh, người ta chỉ coi cô như cái bóng đèn rất sáng chứ không tiếp tục xiên xọ như ban đầu. Thậm chí, họ còn biến cô thành ‘thùng thư tình yêu’ miễn phí ấy chứ. Đơn cử như sáng hôm nay, hoa khôi khối 11 nhân lúc cô đi vệ sinh liền dúi vào tay cô một thanh socola cùng một lá thư nhỏ: “Bạn học An, nhờ cậu đưa cho anh họ lá thư giùm mình nha! Socola tặng cậu đó! Làm ơn!”
An Di không dám thở mạng. Lâm Hàn Thương vốn không thích mấy thứ kiểu này. Đây cũng không phải lần đầu có người nhờ cô tặng. Nhưng cô không muốn bị anh mắng vốn chút nào.
“Xin lỗi nha, mình không giúp được cậu rồi!”
Nói xong liền chuồn thẳng. Thân phận ‘em gái’ này tuy an toàn, nhưng phiền quá.
Cô quay lại lớp, nam sinh kia đang ngồi quay xuống bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894531/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.