Địa điểm cuối cùng của chuyến đi này là ở một nơi khá cao, không có nhiều người qua lại lắm, gần đó chỉ có một cột đèn nhỏ cô đơn, nhưng rực rỡ độc chiếm cả một khoảng trời.
Hàn Thương dừng xe, kéo cô tới thảm cỏ ở ven đường. Đứng từ đây, Thành Đô rộng lớn vừa nãy như thu nhỏ lại bằng lòng bàn tay, nhưng càng như vậy, trông nó càng xinh đẹp hơn, cảm giác như một kho báu với vô vàn đá quý với hàng ngàn màu sắc đang thi nhau phát ra vậy.
Âm thanh ồn ã vừa rồi đã không còn, thay vào đó là một mảng tĩnh lặng lại yên bình. Thỉnh thoảng, có thể nghe thấy tiếng dế kêu êm tai.
An Di ngồi co chân, hai tay ôm lấy hai gối. Nước mắt vừa nãy đã khô, nhưng đôi mắt vẫn đỏ ửng lên như viên hồng ngọc. Cô xoay đầu nhìn anh, thấy anh vẫn yên lặng nhìn cô, thế là hai người tạo thành thế tôi nhìn anh anh nhìn tôi, chẳng ai cất lời.
Cuối cùng vẫn là Hàn Thương nói trước
“Sao vừa nãy em xin lỗi? Làm gì khuất tất với anh sao?”
An Di nghe vậy, nghĩ một hồi liền nói
“Em cảm thấy… mấy hôm nay em giống như đang bạo hành lạnh anh, vậy nên…”
Hàn Thương nghe cái lí do này, tâm trạng có chút trùng xuống
“Không còn lí do khác sao?”
“Hửm?” – ánh mắt cô tránh né – “Em… em…”
Thấy cô lúng túng, anh cũng không nỡ. Có vẻ cô còn chưa muốn nói cho anh biết chuyện quá khứ.
“Được rồi! Đùa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894506/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.