Về lại phòng chờ, Mục Vãn Vãn ngả người lên ghế sô-pha.
Cô có hơi căng thẳng, lúc đi xuống chân mềm nhũn cả ra, nếu không có tiếng hoan hô cổ vũ của khán giả, có khi cô đã phải dựa tường mà đi rồi.
Tay phải được người bên cạnh nắm lấy.
Bùi Lộ cầm khăn giấy, lau sạch mồ hôi ở lòng bàn tay cô.
Mục Vãn Vãn cười khẽ một tiếng: "Có phải em chịu áp lực kém lắm đúng không..."
"Không, mấy ván vừa rồi em thi đấu rất tốt."
Tiểu Bánh Bao cầm khăn lông lau mồ hôi trên trán: "Sao giờ, tôi căng thẳng quá bụng đau luôn rồi."
"Mất mặt vl..." Hổ ca vừa nói vừa tu một mạch hết nửa chai nước.
"Cậu đừng uống nữa," Mộc Đầu nói, "lát buồn đi vệ sinh thì làm sao."
Hổ ca nói đùa: "Thì xin tạm dừng thôi."
Trận đấu giữa GGX và HSS lúc trước là một trận siêu late game, đến phút 58, đường trên của GGX đã xin tạm dừng trận đấu để đi vệ sinh, chuyện này đến giờ fan của hai đội vẫn còn lôi ra để nói nhau.
Lần này anh Dương không răn dạy họ như những lần trước, bản thân một trận BO5 đã là thử thách về sức bền của tuyển thủ rồi, cho dù có là YSP – đội Hàn Quốc hiện đang được công nhận là mạnh nhất, kinh nghiệm thi đấu phong phú đi chăng nữa, thì khi đánh chung kết cũng sẽ căng thẳng như vậy mà thôi.
Vào lúc này có nói gì cũng vô dụng, chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.
Mười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082077/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.