Tôi tròn bự đôi mắt của mình, nhìn chằm chằm vào cậu ta, những lời này là sao? Không lẽ những nạn nhân trước đó cũng vậy? Cũng nghe thấy tiếng mời mọc của ai đó sao?.
Thấy Lý Hoành như thể có xác không hồn, tôi liền chạy tới kéo cậu ta về phía mình, Lý Hoành đưa ánh mắt vô thần nhìn hành động đó của tôi rồi thẳng chân đá vào người tôi.
Tôi bị cậu ta đá khiến cho bản thân té vào vách tường, tiếng va chạm vang lên trong không gian vắng lặng, tay tôi vô thức ôm lấy bụng, cơn đau bắt đầu lang tỏ khắp mọi nơi.
Tôi nhíu mày, nhìn hành động kế tiếp của Lý Hoành, hiện thời hắn có vẻ không quan tâm tới tôi nữa, một đường mở nắp lọ thuốc ra. Cậu ta muốn uống thuốc tự tử ngay trước phòng số 44 trong đêm rằm tháng chín.
Nghiến răng một cái, tôi chạy tới kéo lấy tay của cậu ta, do cậu ta không để ý tới nên bị tôi dễ dàng hành động. Vừa thở hồng hộc tôi vừa cố trấn an tinh thần cậu ta.
Lý Hoành quay về phía tôi, nhếch mép cười nhạt rồi thuận tay đấm vào mặt tôi một cái, tuy khá đau nhưng hiện tại tánh mạng là quan trọng nhất nên tôi cố gắng không cho cậu ta cơ hội tiếp với lọ thuốc.
"Mày muốn ngăn cản nó sao?".
Một giọng nữ vang lên, tôi ngạc nhiên khi giọng nói đó phát ra từ miệng của Lý Hoành, vậy chuyện này là sao? Đầu tôi lại ong ong lên.
"Nghe tao nói nè, đừng có xen vào chuyện này, không thôi người chết kế tiếp là mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-doat-mang/4228200/quyen-1-chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.