Càng nghe Phạm Ngọc nói, tôi càng cảm thấy kỳ lạ, hình như có điều gì đó không đúng, tên này tại sao lại ra vẻ tà mị?
"Nè Võ Phúc, cậu đang nghĩ xấu về tôi sao?"
Phạm Ngọc nghi hoặc hỏi, tôi giựt mình một cái, đáp "Không có gì đâu! À nói vào chuyện chính đi!" tôi liếc nhìn Lý Hoành, hiện tại hắn có vẻ rất căng thẳng, đôi mắt cứ nhìn chằm chằm Phạm Ngọc.
"Chuyện uống thuốc tự tử sao?".
Phạm Ngọc khẽ hỏi, tôi cùng Lý Hoành gật đầu, khiến hắn cười cười, nói "Chuyện đó không có gì đáng kể đâu!".
Tôi ngạc nhiên tròn mắt nhìn hắn, trong lòng nổi lên một trận khó hiểu, liền hỏi "Sao lại là chuyện không đáng kể? Chuyện này có liên quan tới mạng người đó!".
"Vì liên quan tới mạng người nên tôi mới không đáng kể".
Hắn nói trong bình thản, tựa như sống chết mặc người, Lý Hoành định nói gì đó như rồi thôi, một đường kéo tôi đi.
Nhìn thấy chúng tôi sắp rời đi, Phạm Ngọc nói vọng ra "Rõ ràng người uống thuốc tự tử là cậu mà".
Vừa nói hắn vừa chỉ tay về phía Lý Hoành, tôi ngạc nhiên nhìn hắn, trong đầu bắt đầu rối loạn. Những chuyện vừa xảy ra xâu chuỗi lại không phải điều nhắm vào Lý Hoành sao? Rốt cuộc thì cậu ta có gặp những chuyện kinh dị kia không?
Lý Hoành kéo tôi đi một đoạn rồi dừng lại, tôi định hỏi cậu ta có gặp chuyện quái lạ gì không? Thì cậu ta đã lên tiếng trước "Mình có chuyện quan trọng phải đi trước!".
Không đợi tôi trả lời cậu ta đã chạy mất, nhìn theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-doat-mang/4228198/quyen-1-chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.