Trong phòng bệnh chỉ có mình tôi, như vậy cũng đúng, bởi vì hiện tại đây không phải là thời điểm của những căn bệnh giao mùa nên bệnh viện khá vắng.
Tôi sau khi đã chỉnh lại tư thế nằm một chút liền lấy nhật ký của Tiêu Thịnh ra đọc tiếp.
Ngày 27/ 9/2004.
Trời trong xanh hẳn, không khí hơi lạnh tràn ngập khắp nơi.
Đã rất lâu rồi tôi mới viết lại nhật ký, không phải vì làm biếng viết mà bởi vì không muốn viết, cuộc sống của tôi trong ngừng ấy thời gian thật sự rất đẹp, nhưng bắt đầu từ hôm nay đã thay đổi, tôi được bác sĩ kết luận là đã bị bệnh tâm thần.
Lúc chuẩn đoán, đầu tôi cứ mơ mơ màng màng, nói năng không rõ ràng, nhay cả tôi còn cảm thấy mình kỳ lạ huống hồ là người khác.
Có lẽ nằm trong bệnh viện sẽ là cách tốt nhất để tôi kiểm chứng lại bản thân của mình, coi lại mình có thực sự bình thường như mình nghĩ hay không?.
Từ lúc tôi nhập viện tới giờ, Trịnh Minh Ngọc có vài lần vào thăm tôi, nhưng mà cô nàng chỉ đứng ở phía xa xa mà nhìn, tôi không biết vì sao lại như vậy?
Kể từ lần đầu gặp nhau cho tới nay, chúng tôi có rất nhiều thời gian bên nhau, ấy vậy mà tôi và cô nàng vẫn không thể thành đôi, có lẽ chúng tôi có duyên không phận chăng?
Ngô Phong và Trương Nghiệp cũng có vài ba lần vào thăm, họ ra vẻ nghi hoặc với tôi, tôi nghĩ vậy, ánh nhìn của họ hình như đang quan sát tình trạng nặng nhẹ căn bệnh của tôi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-doat-mang/4228195/quyen-1-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.