"Nè, Võ Phúc, sắp trễ giờ tới bệnh viện rồi!".
Giọng của Từ Dĩ vang lên bên tai, tôi giựt mình một cái tỉnh dậy, nhìn cậu ta một chút, mới phát hiện hồi tối do mê mẩn đọc cuốn nhật ký của Tiêu Thịnh tới ngủ lúc nào không hay, sáng sớm còn thức trễ nữa.
Sau khi thay đồ xong, tôi vẫn cảm thấy mình có chút mệt mỏi, hình như tới gần sáng tôi mới vô thức ngủ gật, vậy nên tôi hiện tại là ngủ không đủ giấc rồi.
"Võ Phúc em sao vậy?".
Nhìn tôi một chút, thầy Ngô lo lắng hỏi, tôi lắc đầu, đáp "Không sao, hồi tối em mắc giải quyết một số đề cương nên ngủ hơi trễ".
"Không sao đâu thầy, bạn Võ Phúc luôn như vậy mà".
Từ Dĩ ở phía bên cạnh lên tiếng, vừa nói cậu ta vừa vỗ lên vai tôi vài cái, tôi rùng mình đẩy cậu ta ra rồi nói "Mình hơi mệt, đừng lải nhải".
Cậu ta nhìn tôi khó hiểu một chút rồi cười khẩy, đáp "Biết rồi, anh hai".
Bệnh viện Dạ Nguyệt là bệnh viện duy nhất ở khu vực Hàm Võ của thành phố Sài Gòn, trước đây nó là khu tiếp nhận thương binh tới điều trị và hồi sức, sau khi thống nhất đất nước, nó trở thành một trong những nhà thương trọng điểm ở miền Nam, qua chế độ bao cấp, bệnh viện được tu sửa và xây dựng thêm để tương ứng với một khu vực đang phát triển như Hàm Võ.
Bệnh viện này nằm ở phía Tây Bắc, cách trường đại học Y Dạ Nguyệt rất gần, nhưng khá xa trường đại học Huỳnh Dương, nó nằm trên đường quốc lộ và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-doat-mang/4228194/quyen-1-chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.