"Tôi là một bác sĩ thực tập tại bệnh viện Dạ Nguyệt, tôi còn nhớ rất rõ, hôm đó là ngày thực tập đầu tiên, bệnh viện đông người lắm, đang lúc theo bác sĩ Lý học hỏi kinh nghiệm thì một bệnh nhân được đưa tới, đó là một chàng trai trẻ tên là Trần Lập, tình trạng của cậu ta cực kỳ phức tạp, nữa điên nữa tỉnh, khi đưa vào bệnh viện, cậu ta luôn hét lên rằng "Tôi không có bị bệnh tâm thần mà, những lời tôi nói điều là sự thực, ở khu ký túc xá nam của trường đại học Y Dạ Nguyệt có ma, có ma thiệt đó".
Cho tới tận bây giờ câu nói đó vẫn còn ám ảnh tôi, sau vài ngày tôi có dịp thực hành tại khu vực bệnh nhân, nhưng trùng hợp thay lại chính là khu vực của chàng trai kia, trong một khoảng thời gian tôi tiếp xúc, tôi vô cùng bất ngờ khi cậu ta tỏ ra rất bình thường, không có một dấu hiệu nào là của một bệnh nhân bị bệnh tâm thần hay bệnh trầm cảm gì hết, ngay cả bác sĩ Lý cũng đưa ra kết luận như vậy, sau đó bệnh viện cho cậu ta xuất viện, nhưng mà không lâu sau, tôi lại hay tin cậu ta đã uống thuốc tự tử, chuyện diễn tưởng tới đó là đã hết nhưng mà một ngày nọ, đang lúc chuẩn bị khám cho một bệnh nhân tôi chợt nghe được nhóm người y tá xì xào với nhau, họ nói rằng khu ký túc xá nam trường đại học Y Dạ Nguyệt có ma, bởi lẽ không chỉ riêng Trần Lập là trường hợp tâm thần kỳ lạ và uống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-doat-mang/4228190/quyen-1-chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.