"Phúc à, thức dậy đi con!".
Giọng kêu thanh thanh của má tôi vang lên bên tai, tôi giựt mình tỉnh dậy, đưa đôi mắt nhìn xung quanh một chút rồi dừng lại trước má tôi.
Má nhìn tôi rồi khẽ cười, nói "Thằng này, sao vậy? Bộ còn chưa thức sao? Mau đánh răng rửa mặt rồi xuống ăn sáng".
Tôi khẽ gật đầu, thấy vậy má tôi liền bước ra khỏi phòng, nhưng rồi hình như nhớ ra chuyện gì đó vội quay lại hỏi "À con nè, bộ hồi hôm qua có ai tới nhà mình sao?".
Nghe câu nói, tôi nghĩ ngay tới Lý Hoành, chắc chắn là cậu ta rồi, liền gật đầu, đáp "Dạ, bạn học của con, nhưng mà bạn ấy đâu rồi má?".
"Lúc má về thì không thấy cậu ta đâu, chỉ thấy tờ giấy này trên bàn".
Vừa nói, má vừa đưa cho tôi tờ giấy, tôi nheo nheo đôi mắt vài cái rồi đọc dòng chữ của Lý Hoành, hình như do viết vội vã nên chữ cậu ta xấu hơn bình thường.
"Mình có việc gấp cần phải giải quyết, bạn giúp mình tới sở cảnh sát tìm hồ sơ về các vụ án mạng kia, mình nghi ngờ trong đó sẽ có thông tin giúp ích cho việc phá án".
Cậu ta làm như vậy là sao? Đang muốn trở thành thám tử sao? Tôi cười khì khì sau dòng suy nghĩ đó rồi tiện tay quăng luôn tờ giấy kia ra ngoài cửa sổ.
Lê thân người mệt mỏi, chắc là do ác mộng đêm qua khiến tôi không tài nào ngủ ngon được, mà nhắc tới nó luôn vẫn còn thấy sợ.
"Phúc, sao về mà không báo trước cho ba với má con một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-doat-mang/4228189/quyen-1-chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.