Theo nhiều lời góp ý của độc giả. Mặt Trời Nhỏ xin phép được thêm ngoại truyện!
…
Trong một đêm mưa lớn như trút nước, Trương Huyền ôm cái bụng bầu từ nhà mẹ của bà trở về Duật gia.
Trương Huyền đi thẳng lên lầu. Bà nghe bên trong phòng ngủ có tiếng rên rỉ, van xin:
“Duật lão gia tha cho tôi…”
Mẹ của Sanh Tiêu là người hầu trong phủ. Tiếng hét này cũng là của bà ta - Tiêu Huỳnh.
Trương Huyền hít thở không thông, máu xông lên tận não khi thấy người hầu nằm ở trên giường bà. Quần áo không chỉnh tề, một bên mặt sưng vù.
Trương Huyền hét lớn:
“Mày còn nằm trên giường của bà đến bao giờ?”
Tiêu Huỳnh ôm quần áo rách che chắn cơ thể rồi quỳ xuống van xin:
“Xin phu nhân tha cho tôi… Phu nhân!”
Trương Huyền không rơi dù chỉ một giọt nước mắt. Bà ta vung tay tát Tiêu Huỳnh.
“Chát"
Tiếng bạt tai làm Tiêu Huỳnh ngã ngang ra. Máu thân dưới chảy ra một ít.
Trương Huyền đanh giọng:
“Con khốn, mày cũng mang thai?”
Tiêu Huỳnh nén đau quỳ xuống:
“Xin người tha mạng cho bé con ở trong bụng. Con tôi không có lỗi. Là lão gia. Ông ấy tưởng nhầm tôi là bà kéo tôi vào đây! Tôi đã cố gắng chống cự.”
“Chát"
“Phu nhân, người tin tôi đi!”
“Chát”
“Lỗi của mày tao không thể nào tha thứ! Ngay cả gia đình mày nữa!”
Mẹ của Sanh Tiêu quỳ xuống: “Xin phu nhân tha cho người nhà của tôi. Tôi nguyện làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trai-nuoi-lanh-lung-cuong-yeu/3550153/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.