Cô và Tống Khinh Dương vẫn nán lại đến buổi chiều, Tống Khinh Dương nhận được điện thoại có việc phải về xử lý. Cô càng ngại hơn.
Tống Khinh Dương còn kiên trì đưa cô về.
“Dừng lại ở giao lộ phía trước là được, tôi muốn đi mua một ít thức ăn cho cá.’’
“Cô nuôi cá à?’’
“Ừm, tùy tiện nuôi vài con.’’ Cô ngại nói mình nuôi một đôi “Tiếp vẫn ngư’’*, lúc không có chuyện gì làm thì ở nhà chụp ảnh cá.
(Tiếp vẫn ngư: cá hôn môi)
Tống Khinh Dương liếc nhìn cô, “Gần nhà cô hình như có rất nhiều mèo hoang.’’ Cũng không sợ cá bị mèo ăn.
Chử Duy Nhất thở dài, “Lúc trước tôi cũng muốn một con mèo, nhiều lần Miêu Miêu đi bắt cá, không có cách nào tôi liền đưa mèo đi.’’ Đại Miêu Miêu giao cho Lý Mạo để nuôi, danh đẹp bề ngoài gọi là bồi dưỡng kiên nhẫn của Lý Mạo một chút.
Rất nhanh đã đến đầu đường, Chử Duy Nhất xuống xe, “Cái kia, cám ơn anh.’’
“Chú ý an toàn.’’ Anh lẳng lặng nhìn cô đơn giản dặn dò vài chữ.
Chử Duy Nhất vừa mở cửa liền thấy giày thể thao nam đặt ở cửa, biết là Lý Mạo đã tới. Cậu ta có chìa khóa của cô ở đây.
Hai người khi còn bé tắm trong một cái chậu, hiểu tận gốc tận rễ.
Cậu ta ngồi ngủ trên góc ghế salon, nghe thấy tiếng động mở mắt ra, “Về rồi?’’
Chử Duy Nhất buông vật trong tay, “Cậu vài ngày không tắm? Thúi chết được!’’
Lý Mạo ngửi một cái, “Em gái, đây là mùi vị đàn ông! Không hiểu hả!’’
“Xú nam nhân thôi!’’
Lý Mạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-thich-em-rat-lau-roi/4063/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.