Goo Yingu dịch
Hướng Du cũng cười với anh, cúi xuống đưa quả bóng rổ cho cậu nhóc.
Cậu nhóc dường như biết mình đã gây ra rắc rối nên do dự một lúc mới đưa tay ra nhận lấy, thấp giọng cảm ơn.
Tống Hoài Thời vỗ nhẹ vào gáy của cậu nhóc: "Tống Hoài An, mau nói xin lỗi."
Tống Hoài An ôm quả bóng cúi đầu, không dám nhìn thẳng Hướng Du: "Tỷ tỷ, xin lỗi tỷ tỷ."
Hướng Du cười với cậu nhóc, nói: "Không sao đâu, chỉ là vô tình thôi, chị cũng không sao mà."
Tống Hoài Thời nhìn cô, hôm nay Hướng Du mặc quần dài màu trắng, ở ống quần đã bị dính bẩn do quả bóng sượt qua.
"Xin lỗi cậu," Tổng Hoài Thời chỉ vào ống quần của cô: "Quần cậu bẩn rồi."
Hướng Du chớp mắt, cười nói: "Không sao, tớ quay về giặt sẽ sạch, vấn đề không lớn."
Tống Hoài Thời còn muốn nói thêm gì đó, nhưng Hướng Du nhìn vào điện thoại thấy sắp tới giờ em gái tan học, cô vội vàng nói lời tạm biệt với anh em Tống Hoài Thời rồi vội vã chạy đi.
Tống Hoài Thời nhìn bóng dáng của cô dần dần xa khuất, đầu lưỡi chạm vào vòm miệng, đột nhiên quay sang gõ vào đầu Tống Hoài An.
Tống Hoài An lập tức giơ tay che đầu, ủy khuất nhìn Tống Hoài Thời.
Tống Hoài Thời lườm cậu nhóc một cái nói: "Nhóc xem, quả bóng rổ của nhóc bẩn chết đi được, làm quần bẩn của người ta thành cái dạng gì rồi hả?"
Tống Hoài An cong môi đáp trả: "Em không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-that-hua-roi/3435460/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.