Mỗi sáng thức dậy, Tiêu Chiến lại cảm nhận được sự bình yên mà anh không thể tìm thấy trong những ngày tháng trước. Cả hai đã đi qua nhiều thử thách, vượt qua những vết thương, và giờ đây, tình yêu giữa họ đã thực sự trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Nhưng dù có nhiều hạnh phúc, vẫn không thể phủ nhận rằng, đôi khi, anh vẫn cảm thấy sự trống vắng trong lòng.
Tình yêu giữa anh và Vương Nhất Bác không còn là thứ gì đó phải chiến đấu hay nỗ lực giữ gìn nữa, mà là sự chấp nhận. Chấp nhận những thiếu sót, chấp nhận những vết xước, và chấp nhận cả những lúc không thể cùng nhau. Nhưng điều quan trọng là họ đã học cách yêu nhau trong những thời điểm khó khăn nhất, và vẫn cùng nhau đứng vững.
Hôm nay, như mọi ngày, Tiêu Chiến lại tìm đến căn phòng yêu thích của mình. Anh ngồi bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố phía dưới. Cảm giác yên tĩnh luôn làm anh thư giãn, nhưng cũng làm anh nhớ lại những ngày tháng đã qua. Những lần vấp ngã, những lần cảm thấy mệt mỏi đến mức muốn từ bỏ tất cả, nhưng không bao giờ anh làm vậy. Không phải vì anh không thể, mà vì anh biết, có một người đang đợi anh, một người sẵn sàng ở lại cùng anh bất chấp tất cả.
Vương Nhất Bác bước vào phòng, đôi mắt cậu đầy dịu dàng. Cậu không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Tiêu Chiến. Họ không cần nói nhiều, vì cả hai đều hiểu rằng, sự im lặng này mới là điều quan trọng nhất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-lui-tan/3742702/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.