Tiêu Chiến ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài. Những tia nắng yếu ớt cuối ngày chiếu qua ô kính, tạo thành vệt sáng loang lổ trên sàn nhà. Mỗi ngày trôi qua đều như một vòng lặp bất tận, lấp đầy bởi những ký ức và nỗi đau không thể xóa nhòa.
Nhất Bác đã không liên lạc với anh suốt một tuần kể từ buổi lễ trao giải. Cậu ấy không gọi điện, không nhắn tin, không xuất hiện trước mặt anh. Cả hai như những kẻ xa lạ, chỉ tình cờ gặp lại nhau trên sân khấu, trong ánh nhìn lặng thầm đầy bất lực.
Bên kia thành phố, Vương Nhất Bác ném mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, hít một hơi thật sâu để kiềm chế cơn giận. "Tại sao lại như thế? Tại sao anh ấy luôn trốn tránh mình?"
Cậu nhìn vào màn hình điện thoại, nơi cuộc gọi chưa được kết nối với tên "Chiến" hiển thị rõ ràng. Đôi mắt cậu tối sầm lại, trái tim đau như bị ai bóp nghẹt. Dù đã tự dặn lòng hàng trăm lần rằng sẽ không để Tiêu Chiến ảnh hưởng đến cảm xúc của mình nữa, nhưng chỉ cần một ý nghĩ về anh cũng đủ khiến cậu mất kiểm soát.
"Nhất Bác, em ổn không?" Giọng nói của chị Lâm vang lên phía sau, phá tan không gian ngột ngạt trong phòng.
Cậu quay lại, mệt mỏi gật đầu. "Em ổn, chị đừng lo."
"Nhìn em thế này mà ổn sao? Em biết rõ mọi người đang nói gì về em và Tiêu Chiến chứ? Báo chí viết không ngừng, khán giả thì xôn xao... Em định cứ để mọi chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-lui-tan/3742697/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.