Khi tất cả ra ngoài hết rồi, Lưu Nguyệt mệt mỏi ngả người nằm xuống. Chuyện vừa rồi khiến cô rất tức giận. Muốn cô đi cùng không lẽ thiếu cách sao mà lại làm như vậy? Lại còn nói với cô những câu như vậy nữa.
Lưu Nguyệt mệt mỏi định nhắm mắt ngủ bỗng chợt nhớ đến việc ở công ty, cô lại ngồi bật dậy vội vã xuống giường, miệng gọi lớn:
- Thím Trương! Thím Trương! Gọi anh hai giúp tôi! Thím Trương...
Chợt cô khuỵu xuống. Chân cô có cảm giác rã rời không bước nổi. Cánh cửa phòng mở ra, Lưu Hàn Thiên đã nghe thấy cô gọi nên vội chạy lên.
- Tiểu Nguyệt, em gọi anh có chuyện... Tiểu Nguyệt, em sao thế? Sao em lại ngồi dưới này?
Lưu Nguyệt lắc đầu:
- Em không sao. Việc ở công ty sao rồi? Đưa em số tài liệu đó em xử lí.
Vừa nói cô vừa chống tay đứng lên nhưng không được. Lưu Hàn Thiên thấy vậy liền bế cô lên rồi vừa đi vừa nói lớn xuống dưới:
- Thím Trương, giúp tôi chuẩn bị xe đưa Tiểu Nguyệt đến bệnh viện!
- Anh hai, em không sao! - Lưu Nguyệt kéo áo anh - Em nằm nghỉ trong phòng được mà! Em không đi viện đâu!
Lưu Hàn Thiên im lặng bế thẳng cô ra xe mặc cô có giãy giũa năn nỉ như thế nào.
Sau khi khám xong, bác sĩ nói:
- Trước đây tiểu thư bị tai nạn không đi lại được một thời gian dài, khi chữa cũng không khỏi hoàn toàn, vẫn còn một phần nhỏ nào đấy bị hư tổn, thêm hôm qua tiểu thư đứng cả một ngày không ngồi nghỉ gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-no-em-loi-xin-loi/1756724/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.