Lên xe buýt về nhà. Anh ngồi xuống hàng ghế cuối cùng. Minh đi xe tuyến khác để về nhà cậu, giờ chỉ còn mình cô. Tầm này xe buýt không đông lắm, không có người phải đứng, ghế cũng còn thừa. ngồi một mình, cô tự hỏi bản thân tại sao ban nãy mình lại làm vậy? vì điều gì đó mà chính cô cũng không biết.
Xe đang đi bình thường, đột nhiên phanh gấp, ai ai cũng trong tình trạng người đập mạnh về phía trước. Cô cũng vậy, nhưng người vừa mới bị mất trọng tâm đã có người giữ vững cô. Sau khi định thần lại, cô quay sang nhìn người đó…Nam.
-Chào anh.-Anh khẽ gật đầu chào.
-Chào em, em đi đâu về muộn vậy?
-Về nhà.
-À, hôm nay là cuối tuần nhỉ?
-Vâng.
Một không khí im lặng. không ai nói với ai cái gì. Anh lại lơ đãng nhìn ra cửa sổ, Nam thì chăm chú xem sách, cậu mới đi làm thủ tục về, cậu nhận được một suất học bổng ở một trường đại học bên singapo.
-Anh sắp đi singapo!- Nam lên tiếng.
-Du học phải không? –Không nhìn cậu, cô nói.
-Sao em biết?
-Nếu đi du lịch thì anh cần gì phải nói. –Anh lơ đãng trả lời.
-Ừ, -Nam gật đầu.- đúng vậy.
-…
-Anh sẽ đi 4 năm.
-Em biết.
-Anh sẽ trở lại.
-…
-Em có thể…đợi anh không?
-…
Nam dùng tay kéo cô lại, cho cô nhìn thẳng vào mắt cậu, cậu nói:
-Anh yêu em, Anh à!
-Cái đó em biết.-Anh lơ đãng nhìn đi hướng khác.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nhat-dinh-lam-em-yeu-anh/2192945/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.