Sáng hôm sau, Anh vừa đến lớp đã nghe tiếng cái Tâm sang sảng:
-Hôm qua cậu và anh Nam nói gì với nhau vậy?
-Tạm biệt thôi!
-Vậy sao Khánh phải lôi mình đi trước nếu hai người không có chuyện gì?
-Sao biết được.
Thấy Anh không mặn mà trả lời, Tâm bĩu môi, quay sang Minh hỏi:
-Minh nè, cậu từng yêu ai bao giờ chưa?
Minh nhất thời không biết nói thế nào, ngoảnh sang nhìn Anh thì thấy cô cũng đang nhìn cậu. Cậu khẽ nuốt nước bọt, cười hì hì:
-Chưa.
-Vậy thì đừng có thích Anh nhé, lạnh khó tả!
-Ờ, tớ sẽ…
Minh không giám nói thêm vì cậu nhìn thấy môi Anh đang giật giật, cậu biết nói nữa là cậu có thể nhừ tử là nhẹ. Tâm biết ý lảng sang truyện khác:
-Thật ra ý, mình nghĩ là mình thích Khánh rồi!
-Gì? – Hai người đồng thanh.
-Không, trước đây mình cứ nghĩ mình thích anh Nam, mà ảnh lạnh lùng quá, nói chuyện với anh ấy mình không được thỏa mái. Nhưng nói chuyện với Khánh thì khác, cậu ta rất dễ thương, vui vẻ, tính chỉ hơi trẻ con chút.. nói chung giờ mình bắt đầu thích cậu ta rồi…
~~~~~~~~~~~~~~~~~~Qụa…quạ….~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
-Vừa rồi có phải quạ kêu không nhỉ? – Tâm nhìn ra cửa sổ.
-Hình như vậy! Có vẻ nó đánh hơi được mùi thú vị trong truyện này haha..-Minh bật cười.
-Cậu…đi chết đi…
*******
Thấm thoát đã hai tháng trôi qua từ buổi sáng hôm ấy. Còn mấy ngày nữa là giáng sinh, hôm nay vừa đi học về Tâm lập tức lôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nhat-dinh-lam-em-yeu-anh/2192943/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.