Tạ Tri cúp điện thoại, rũ mắt xuống, giống như mọi ngày bình tĩnh dùng bữa sáng.
Bùi Hàm Ý vẫn luôn nhìn cậu chằm chằm, anh đặt muỗng xuống, biểu cảm nghiêm túc: "Boss ơi, anh không vui."
"Đúng vậy, tôi không vui." Tạ Tri bỏ thêm một muỗng đường vào cháo, "Bùi tổng cho tôi mấy rương tiền để ngồi trên sân thượng rải tiền chơi được không?"
......Dù không có ý định đàm tiếu về đời tư của Bùi tiên sinh, nhưng đang là tâm điểm của sự đàm tiếu kia thì việc nghe một vài lời linh tinh (1) là điều không thể tránh khỏi.
(1) Nguyên văn: 闲言碎语 (Nhàn ngôn toái ngữ),những lời nói linh tinh không căn cứ.
Ví dụ như chuyện Bùi tiên sinh cưng chiều tình nhân nhỏ như thế nào chẳng hạn.
Vừa nói xong cậu đã tự đem mình chọc cười, kéo tay áo khuấy cháo trắng, tâm trạng có phần tốt hơn.
Bùi Hàm Ý chớp mắt, giống như đang suy nghĩ cái gì đó. Tạ Tri chỉ là thuận miệng nói nên cũng chẳng để ý, uống thêm hai ngụm cháo ngọt, diện thoại trên bàn lại vang lên.
Lúc này cậu trực tiếp cúp điện thoại.
Đổng Mân tức giận thành cá nóc, quay sang dùng wechat bắn pháo ầm ầm, mắng thẳng đầu óc cậu có bệnh không.
Đổng Mân nói, cho dù cậu không thèm để ý đến tiếng tăm thì chẳng lẽ ngay cả tiền cũng không thèm để ý à?
Tạ Tri mất tự nhiên nói rằng ba tháng trước đã trả xong món nợ cuối cùng rồi, thật sự là không thèm để ý.
Dáng vẻ dầu muối không ăn thật khiến người ta ngứa răng.
Đổng Mân biến mất trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ngoc-cung-khong-sao-toi-mu/649535/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.