Lê Gia sợ tới mức muốn bay cả hồn phách, y túm lấy cánh tay Tạ Tri muốn bế người chạy xuống lầu.
Bị y túm một cái Tạ Tri cũng hoàn toàn tỉnh táo lại, sắc mặt tái nhợt đến mức dọa người, cậu thở hổn hển lắc đầu: "Không sao...Không sao."
Lê Gia lo lắng nhìn, tay vẫn vỗ nhẹ lưng cậu: "Đột ngột phát bệnh hả? Sao trước kia không thấy cậu có tật xấu này, linh hồn bé bỏng của tôi đều bị cậu dọa rồi, thật sự không sao chứ? Hay là cứ đi bệnh viện xem thử đi?"
Tay Tạ Tri vẫn còn run, cậu rũ mắt giấu tay đi: "Yên tâm."
Lê Gia kéo ghế qua, ngồi trước mặt cậu, xem kỹ vẻ mặt của cậu thế nào.
Thật ra mặt Tạ Tri cũng không có biểu cảm gì. Từ trong xương cốt của cậu đều lộ ra khí chất lạnh nhạt, người ngoài không hiểu còn cảm thấy cậu thanh cao kiêu ngạo, xem thường người khác.
Hiện tại gương mặt này bị mồ hôi lạnh bao phủ, hàng mi dày đậm buông xuống, bị mồ hôi dính ướt, dáng vẻ như chịu đủ mọi tra tấn, vậy mà lại hiện ra vài phần yếu ớt.
Tạ Tri chớp đôi mắt chua xót, hòa hoãn lại: "Chút phiền phức nhỏ thôi, không đáng ngại." Dừng một chút, cậu xoa xoa giữa mày, "Xin lỗi, bên phía Du đạo, có lẽ là tôi...không đi được."
Lê Gia nhẹ nhàng nói "Được", nhưng chắc chắn là đã tốn không ít tâm đi hỏi thăm tìm hiểu, nói không chừng đã liên hệ với bên kia rồi, để cho cậu được kinh hỉ.
"Không muốn thì không đi, cho dù có đưa bao nhiêu thù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ngoc-cung-khong-sao-toi-mu/649532/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.