----------------
Tay Tạ Tri dừng lại: "Bùi tiên sinh?"
Đối phương không trả lời.
Trong bóng đêm hơi thở dần dần rõ ràng.
Cậu nói: "Nhắm mắt lại."
Vẫn như cũ chờ năm giây, "Bang" một tiếng, ánh đèn nhu hòa chiếu khắp căn phòng.
Bùi Hàm Ý ngồi trên xe lăn, chậm rãi mở mắt ra.
Tạ Tri đóng cửa lại, thuận tay đem túi hàng đặt bên cạnh, cậu nhíu mày hỏi: "Sao còn chưa đi ngủ?"
Vậy mà Bùi Hàm Ý không chút ủy khuất, ánh mắt nghiêm túc đảo qua khuôn mặt cậu, nhìn thấy sắc mặt cậu bị phơi đến đỏ lên, thần sắc lại mệt mỏi, anh nghiêng đầu trả lời: "Chờ anh."
"Chờ tôi?"
Chờ tôi làm gì?
"Làm việc vất vả," Bùi Hàm Ý mở rộng đôi tay về phía cậu, tràn đầy nhiệt tình, "Mừng anh về nhà!"
Tạ Tri dựa trên ván cửa, chỉ mặc mỗi chiếc áo thun và quần dài, trên mặt lộ rõ đường cong thon dài, ôm tay nhìn anh: "Vì sao phải chờ tôi?"
Hốc mắt Bùi Hàm Ý sâu thẳm, dường như tất thảy ánh sáng đều dừng lại nơi đáy mắt anh, tự nhiên mà đáp: "Bởi vì khi về nhà đều phải có ngóng trông mà."
Tạ Tri không nói rõ được tâm trạng của mình hiện như thế nào, một lát sau mới mở miệng: "Đợi bao lâu rồi?"
"Mới một chút thôi."
Còn học được cách nói dối cơ đấy.
Bỗng nhiên Tạ Tri rất muốn sờ thử mái tóc nhìn có vẻ mềm mại kia, cậu tiến lên vài bước, đầu ngón tay dừng bên tay vịn xe lăn nhẹ vuốt ve, trong giọng nói cũng không tự giác mà dịu dàng hơn: "Xin lỗi, lần sau tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ngoc-cung-khong-sao-toi-mu/649528/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.