Trên hành lang dài vẫn còn những người đang ngồi chờ được gọi tên.
Chỗ ngồi đều bị chiếm, Gia Ngộ mềm chân, chỉ có thể dựa vào Mục Phách để ra khỏi bệnh viện.
Từ đầu tới đuôi, hai người cũng chưa nói lời nào.
Trong xe mở máy sưởi ấm áp, Gia Ngộ nóng đến mức ra mồ hôi, cô kéo kéo khăn quàng cổ, lẩm bẩm ra tiếng: "Em đã nói thế nào gần đây trên bụng lại có thêm thịt."
Cô là dạng người chỉ béo mặt, ít có thời điểm béo bụng.
Bác sĩ nói hài tử trong bụng đã tám tuần, tính ngược thời gian thì hẳn là lúc về Văn gia lần đó liền trúng chiêu.
Một lần đó cũng là lần gần nhất bọn họ làm tình.
Rõ ràng lúc đấy đều đã rút ra, rõ ràng ngày đó là kỳ an toàn của cô...Như thế nào lại hoài thai? Sẽ không phải giống như lời trong mộng của ba ba cô, Bồ Tát hiển linh đó chứ?
Gia Ngộ không biết.
Cô vuốt bụng, không dám tưởng tượng bên trong đang có một sinh mệnh bé nhỏ đang lớn dần.
Mục Phách đặt tay trên tay lái quay sang nhìn về phía sườn mặt của Gia Ngộ, anh muốn nói với cô rằng anh muốn chịu trách nhiệm nhưng lại sợ Gia Ngộ nghĩ là anh nói dối, thực sự trước mắt anh cũng chưa có tư cách gì để hứa hẹn với cô.
Lúc trước đã nói kỳ hạn một năm, đến thời điểm đó liền mỗi người một ngả, hiện giờ đứa nhỏ xuất hiện hoàn toàn làm rối loạn kế hoạch của bọn họ. –
Chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354815/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.