“Để cho anh tới sửa?"
Gia Ngộ gật đầu: “Đúng vậy.”
Ngay từ đầu chính là cô lôi kéo Mục Phách vào vũng nước đục này, hiện tại cũng chính cô muốn giữ lại đứa nhỏ này. Cho tới bây giờ đều là cô nắm quyền chủ đạo, sau khi Mục Phách một lần lại một lần gật đầu, cô muốn đem quyền chủ động trả lại cho anh, để anh quyết định nội dung của hiệp ước.
Hoặc là giữ nguyên thời gian một năm, hoặc là lựa chọn thời gian dài hơn một chút, hoặc là hiện tại liền ly hôn.
Mục Phách nhìn tờ giấy trên tay, hồi lâu vẫn không nói chuyện.
Anh trầm mặc lâu lắm, Gia Ngộ bất giác cắn ngón tay, cô có chút sợ Mục Phách nói hiện tại liền ly hôn. Mục đích là có được một công việc của anh đã đạt được, nợ cũng đã trả hết, theo tình hình trước mắt mà nói, không có gì có thể trói buộc anh, tương lai nếu anh ly hôn với cô thì vẫn có thể “quang mang vạn trượng”.
Chỉ là lý do cô sợ hãi là gì… Gia Ngộ không muốn suy nghĩ sâu xa, chỉ cảm thấy mình là lo lắng cho hài tử trong bụng, đứa nhỏ đáng thương, còn chưa sinh ra đã không có cha.
Đương nhiên, nếu Mục Phách thật sự muốn ly hôn, cô cũng không thể không đồng ý. Cùng lắm thì yêu cầu anh thường xuyên tới thăm con, không thể để đứa nhỏ bởi vì cô tùy hứng mà thiếu tình thương của cha.
Trong lúc cô miên man suy nghĩ, Mục Phách nói câu gì đó, Gia Ngộ hoảng thần, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354813/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.