"Vậy hai người nói chuyện đi, con đi tìm Mục Phách."
Câu nói kế tiếp Mục Phách không chú ý nghe, phía sau truyền đến tiếng bước chân, anh vừa quay đầu quả nhiên nhìn thấy Gia Ngộ.
Anh mỉm cười, để Gia Ngộ cách xa bếp hỏi: "Thẩm Hành tới?"
"Ân, tới tìm ba em." Gia Ngộ không muốn nói thêm nữa, nhón chân xem thức ăn trên bàn, "Em đói quá, có cái gì để lót bụng trước không?"
Mục Phách gắp một miếng thịt kho tàu vào miệng cô, "Vừa mới làm xong."
Thịt nước no đủ, Gia Ngộ ăn ngon đến co vai lại, nói hàm hồ không rõ: "Anh làm ngon quá!"
"Em thích ăn là tốt rồi." Mục Phách làm bộ lơ đãng mà hỏi, "Thẩm Hành muốn ở lại dùng cơm?"
"Chắc là thế."
"Hắn thích ăn cái gì? Hôm nay trong nhà không chuẩn bị hải sản."
Gia Ngộ cau mày nghiêm túc nghĩ nghĩ, nói: "Hắn hình như không kiêng ăn món gì, anh không cần đặc biệt làm."
:Vậy em có kiêng ăn cái gì không?" Mục Phách biết rõ còn cố hỏi.
Gia Ngộ giơ ra ngón tay cái, chân chó nói: "Chỉ cần anh làm em đều ăn."
Mục Phách vừa lòng mà nhe răng cười cười, lại đút cho cô một miếng thịt kho tàu: "Đi ra ngoài đi, chỗ này có anh là được rồi."
Anh không thích Thẩm Hành nhưng dù gì hắn cũng vẫn là khách.
Gia Ngộ vuốt bụng xem biểu tình của anh, xác định không có không cao hứng mới dạo bước đi ra ngoài.
Ai, hôm nay cô cũng vì bảo bảo mà nỗ lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354801/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.