Sau khi về đến nhà, Gia Ngộ cái gì cũng không hỏi, cùng Mục Phách ngủ, lúc tỉnh dậy thì trời đã tối.
Hai người cơ hồ là cùng nhau tỉnh lại, trong nhà tối đen một mảnh, an an tĩnh tĩnh.
Gia Ngộ muốn bật đèn, Mục Phách lại ôm chặt cô, giống như trẻ sơ sinh tìm kiếm cảm giác an toàn, mặt dán vào trước ngực cô, chính là không chịu cho cô động.
"Đừng bật đèn, cũng đừng nhúc nhích, để cho anh ôm em một chút."
"...Hảo." Gia Ngộ nhấc tay nhẹ nhàng đặt ở trên lưng Mục Phách.
Cô nghĩ muốn nói gì đó lại không biết bắt đầu từ đâu.
Thời gian trôi qua, lúc Gia Ngộ cho rằng Mục Phách sắp ngủ thì anh đột nhiên mở miệng: "Em chưa bao giờ chủ động hỏi về những chuyện trong quá khứ của anh."
Gia Ngộ im lặng, cô biết Mục Phách cũng không cần cô trả lời.
Mục Phách hơi hơi nhắm mắt, tiếp tục nói: "Khi được bác trai nhận nuôi, anh mười hai tuổi."
"Thực ra lúc ấy anh không nghĩ ông ấy sẽ nhận nuôi anh, bởi vì ở trong ấn tượng của anh, ba anh cùng người anh này quan hệ cũng không tốt, quan hệ giữa hai người họ thậm chí còn căng thẳng đến mức cả đời không qua lại với nhau."
Cho đến tận khi có một lần ăn cơm, Dương Tương nói lỡ miệng, bởi vì ba mẹ anh chết vì tai nạn xe cộ, thuộc về tử vong ngoài ý muốn, anh là người được hưởng bảo hiểm duy nhất, sau khi trưởng thành có thể thu được một khoản bồi thường kếch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354777/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.