Dỗ Trứu Trứu ngủ xong cũng đã mười một giờ.
Vợ chồng hai người trở về phòng, cảm giác được cảm xúc của Gia Ngộ không quá tốt, Mục Phách từ sau lưng ôm chặt lấy cô, hỏi: "Em nghĩ gì vậy?"
Gia Ngộ xoa xoa mũi, "Sang năm anh phải đi rồi."
Cô không phải là loại người đa sầu đa cảm. Thời gian hai năm rất nhanh sẽ qua, nhưng mà chỉ là cô không thể bồi Mục Phách ở nước Y lâu dài được, ngẫu nhiên đi một lần, kể cả là đi thường xuyên, Văn Trọng cũng không thể ngăn cản cô.
Nhưng cô vẫn cảm thấy mất mát.
Không thể tùy lúc uống canh Mục Phách nấu cho cô, mỗi đêm thiếu một cái lò sưởi lớn làm ấm ổ chăn của cô, đồ vật cô thích ném lung lung, muốn tìm ra luôn là rất tốn sức, chỉ có Mục Phách có thể biết đồ vật ở chỗ nào, vô cùng thần kỳ giống như cái túi tiền vạn năng, cần gì có nấy.
Mà hiện tại, túi tiền vạn năng của cô sắp rời cô đi hai năm.
Thật là nghĩ đến làm người khổ sở mà.
"Nếu không, anh cách mấy ngày sẽ trộm bay về gặp em?"
"Ba em sẽ biết, biết rồi ông sẽ không cao hứng đâu. Hơn nữa, em cũng không phải vì không có phương tiện gặp mặt mà cảm thấy khổ sở mà bởi vì em đã quen có anh bên cạnh mỗi ngày, anh đột nhiên phải đi, em sợ là em không thích ứng được."
"Như vậy, mỗi lần chúng ta gặp mặt, anh sẽ nướng bánh quy cho em." Mục Phách kiên nhẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354711/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.