Edit: kid1412h
***
Nữ sinh mới chuyển đến gọi là Văn Gia Ngộ.
Mục Phách ngẩng lên một cách lười biếng, nhìn thoáng qua rồi sau đó lại gục xuống khuỷu tay.
Tối qua thức suốt đêm làm mô hình khiến anh có chút kiệt sức.
Ngay cả khi bàn phía trước di chuyển, anh cũng không ngẩng đầu lên nữa. Vốn dĩ bàn phía trước anh đã không có ai ngồi, học sinh mới chuyển đến không ngồi vị trí đó, thì ngồi vị trí nào?
Tiếng trống vào giờ học vang lên, sự tò mò của học sinh trong lớp đối với học sinh mới đến phải tạm dừng lại, cuối cùng thì cũng yên tĩnh, Mục Phách xoay đầu, thay đổi hướng nằm, nếp gấp giữa hai hàng lông mày dần dần biến mất.
Mũi ngửi thấy một mùi là lạ.
Học sinh mới chuyển tới này có mùi hương gì đó, cũng không khó chịu. Mùi hương thoang thoảng, Mục Phách không nhịn được mà cố gắng hít lấy. Mắt nhắm mơ màng, giống như Husky ngửi thấy mùi thịt vậy. Ngửi ngửi, anh cứ thế mơ màng mà ngủ mất.
Ngủ thẳng đến tiết thể dục Mục Phách mới dậy.
Lớp bên cạnh cũng có tiết thể dục, cầm cầu, dẫn bạn sang bên này gọi anh: "Mục Phách, sao cậu còn ngủ?"
"...Tớ ra ngay đây!"
Trên gò má trắng nõn có vết đỏ do tì lên cổ áo, Mục Phách có chút buồn ngủ mà lười biếng đứng lên, đang muốn đi ra ngoài lại gập người xuống.
Là một tờ tiền hồng.
"Của ai nhỉ?" Anh tự hỏi.
"Cho đi nhờ một chút..."
Mục Phách quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nghe-gio-nam-thoi/2354700/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.