Sau cơn bão từ thành phố, cuộc sống của Khả An và Thiên Ân dần trở lại bình yên, thậm chí còn đẹp hơn trước. Bố mẹ cô không gọi nữa trong hai tuần đầu, nhưng Khả An không để tâm. Cô chọn ở lại, chọn Thiên Ân, và chọn hạnh phúc thực sự của mình. Bà ngoại thì vui vẻ hơn hẳn, ngày ngày nấu những món ngon chờ hai đứa về ăn tối, còn bảo: “Bà sống thêm chục năm nữa cũng được, miễn thấy hai đứa hạnh phúc.”
Thiên Ân trở thành trụ cột tinh thần vững chắc nhất. Chị không nói nhiều về chuyện bố mẹ Khả An, chỉ lặng lẽ chăm sóc cô kỹ hơn: sáng nào cũng mang đồ ăn nóng, chiều nào cũng chở cô lên đồi hoặc ra cánh đồng hướng dương, tối nào cũng gọi video ru cô ngủ. Những cái ôm của chị giờ c.h.ặ.t hơn, những nụ hôn dài hơn, như muốn bù đắp mọi tổn thương còn sót lại.
Một buổi sáng đầu thu se lạnh, Thiên Ân đến sớm hơn thường lệ. Chị mặc áo sơ mi caro xanh nhạt dài tay, quần jeans dài, tóc buộc cao gọn gàng, trên giỏ xe là một hộp dụng cụ nhỏ và một cuốn sổ tay dày cộp.
“Em đoán xem hôm nay chị dẫn em đi đâu?” Chị cười bí hiểm khi Khả An bước ra cổng, vẫn váy trắng dài bay bay, tóc xõa dài buộc nơ trắng.
Khả An nghiêng đầu. “Lại chỗ mới hả chị?”
“Ừ, nhưng lần này đặc biệt.” Thiên Ân kéo tay cô lên xe, đạp thẳng ra khỏi làng, theo con đường đất đỏ dẫn đến cánh đồng hướng dương quen thuộc.
Nhưng hôm nay chị không dừng ở nhà gỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228303/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.