Những ngày sau khi tin đồn làng quê lắng xuống, Khả An và Thiên Ân sống trong một thế giới riêng đầy ngọt ngào và bình yên. Họ không còn giấu giếm tình cảm nữa – vẫn nắm tay đi chợ, vẫn cười đùa trên đồi xanh, vẫn hôn nhau dưới tán cây cổ thụ khi hoàng hôn buông xuống. Dân làng dần quen mắt, vài người bạn thân của Thiên Ân còn trêu: “Hai đứa mày yêu nhau đẹp đôi thật, cứ thế đi, kệ thiên hạ.” Bà ngoại thì cười tủm tỉm mỗi sáng thấy Thiên Ân mang đồ ăn đến, còn bảo: “Bà già rồi mà nhìn hai đứa cũng thấy vui lây.”
Nhưng hạnh phúc mong manh như bông lau trắng bên suối – chỉ cần một cơn gió mạnh là bay tứ tung.
Sáng hôm ấy, Khả An đang ngồi ngoài hiên nhà bà ngoại, tay cầm ly trà thảo mộc nóng hổi, ngắm mấy con chim sẻ nhảy nhót trên cành bàng. Ánh nắng đầu thu dịu nhẹ chiếu qua tán lá, rọi lên sàn nhà những vệt sáng lung linh. Cô mặc chiếc váy trắng dài quen thuộc, tóc xõa dài bay nhẹ trong gió sớm. Trong lòng cô đang nghĩ về kế hoạch cuối tuần: Thiên Ân hứa sẽ dẫn cô đi rừng thông gần làng, trải khăn picnic, chụp ảnh và nằm ôm nhau ngắm nắng xuyên qua tán lá.
Điện thoại rung liên hồi trên bàn. Số lạ, nhưng mã vùng Sài Gòn. Khả An nhíu mày, bắt máy.
“Alo, con An nghe.”
“An hả? Mẹ đây.” Giọng mẹ cô vang lên, gấp gáp và đầy lo lắng. “Con đang ở đâu? Sao mấy tháng nay không gọi về? Bố con lo lắm.”
Khả An tái mặt, tay siết c.h.ặ.t
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nang-tren-doi-xanh/5228302/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.