Kết quả sau đó tôi lại nhận được tin nhắn của đồng nghiệp, báo cho biết vẫn còn vài tụ điểm tiềm ẩn cần phải rà soát lại. Thấy Cố Hoài hình như cũng có chút ý tứ với tôi, nên tôi lại quay đầu tìm anh.
Còn những trang web vi phạm tôi thu thập được, cái nào quy mô lớn thì để đồng nghiệp tôi theo dõi. Cái nào quy mô nhỏ thì coi như để Cố Hoài chạy KPI. Cũng tiện thể dỗ dành anh một chút.
Hạ Hạ, cũng là đồng nghiệp của tôi, nghe xong liền hỏi: "Thẩm Tri, cậu có thấy mình quá đáng với người ta lắm không?"
Tôi suỵt nhẹ một tiếng: "Có sao? Cũng bình thường mà. Trước đây anh ấy chẳng phải cũng vứt tớ ở lại để đi bắt mại dâm sao?"
"Cái đó mà giống nhau à?"
Tôi sắp xếp lại tập hồ sơ bên tay: "Có gì mà không giống? Hơn nữa, nếu không giống thì hãy thông cảm cho nhau đi."
Tôi cười ngọt ngào.
Hạ Hạ ném cho tôi một ánh mắt "tự lo mà liệu", vỗ vỗ vai tôi: "Tớ đã cho cậu cơ hội nhận lỗi rồi đấy, là cậu không biết nắm bắt."
......
Vừa quay đầu lại, quả nhiên, Cố Hoài đang đứng ngay sau lưng tôi. Ánh mắt thâm sâu nhìn chằm chằm vào tôi.
Thật ra tôi cảm thấy, con người ta đôi khi cũng cần "nan đắc hồ đồ" (ngu ngơ là phúc). Ví dụ như lúc này, tốt nhất là anh nên giả vờ như không nghe thấy gì. Chứ không phải nói với tôi rằng: "Thẩm Tri, em giỏi lắm, cái bằng khen này, em nhận là xứng đáng vô cùng."
Tôi nhìn theo bóng lưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218555/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.