Từ đó về sau, tin nhắn Cố Hoài gửi cho tôi đã thay đổi.
Anh hỏi tôi: "Thẩm Tri, có phải em đang trốn tránh anh không?"
"Thẩm Tri, nếu em thích người đàn ông khác rồi thì em cứ nói với anh."
"Anh sẽ cạnh tranh công bằng với hắn ta."
Tôi cảm thấy hơi buồn cười.
Cuối cùng cũng đến một ngày, khi cấp trên quyết định trao thưởng cho các đồng chí tham gia chuyên án.
Tôi rảnh rồi.
Cố Hoài cũng rảnh rồi.
Sau đó tôi nhìn thấy dòng tin nhắn Cố Hoài gửi đến.
"Đồng chí 'vết chai mỏng', danh sách khen thưởng có rồi đấy."
Tôi nhướng mày, nhớ lại hai tháng qua, tôi đã nỗ lực báo cáo cho Cố Hoài biết bao nhiêu tụ điểm và trang web đen, tính toán sơ sơ thì KPI quý này của anh ấy chắc chắn dư dả, kiểu gì cũng kiếm được một cái bằng khen.
Tôi vừa định gõ vài dòng chúc mừng, tin nhắn của Cố Hoài lại đến.
"Em đoán xem thế nào, anh nhìn thấy em trong danh sách khen thưởng. Hóa ra là đồng chí của Tỉnh bộ à?"
Toi rồi, tôi đã bảo sao tự dưng anh lại gọi tôi là "vết chai mỏng".
Lộ tẩy rồi, tên này giận rồi đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại truyentop.net -
19.
Hai tháng trước, Tỉnh bộ phá được vài vụ án buôn người ở vùng núi.
Sau khi thẩm tra kỹ càng, phát hiện bọn chúng là một băng nhóm buôn người quy mô vừa, đang cố gắng xây dựng một chuỗi cung ứng hoàn chỉnh, đưa một bộ phận phụ nữ bán vào vùng núi, còn một bộ phận khác thì "bốc hơi" ngay trong thành phố.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-ngot-ngao-ma-em-mong-doi/5218554/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.