Có câu "Người tính không bằng trời tính", quả thật không hề sai. Những tưởng Quách Chính Hạo có thể giấu thân phận thật của anh và những chuyện dây mơ rễ má với Hứa An Nhiên một cách hoàn hảo, không bao giờ để Hứa An Di biết được thì... Vào một ngày kia, trời mưa tầm tã, cuộc gặp mặt bất ngờ đã khiến toàn bộ những điều anh muốn che giấu bị phơi bày.
Hôm đó là cuối tuần, Quách Chính Hạo đã đến nghĩa trang, anh quỳ bên mộ mẹ và em gái rất lâu. Lặng lẽ che ô quỳ ở đó, không hề nói lời nào, nhưng trong lòng tâm sự tầng tầng lớp lớp không cách nào giải tỏa được.
Cuối cùng anh lại hỏi một câu ngay chính bản thân mình cũng cảm thấy khó hiểu.
- "Mẹ, năm xưa tại sao mẹ lại yêu ông ta nhiều đến vậy?"
Thanh âm của Quách Chính Hạo trầm thấp, giống như cố đè nén một thứ cảm xúc gì đó đang len lỏi từng ngóc ngách trong tâm hồn.
- "Mẹ, rõ ràng mẹ biết ông ta là kẻ phong lưu, rõ ràng biết không thể nào sống hạnh phúc cùng với ông ta, tại sao mẹ vẫn cố chấp yêu?"
Đáp lại anh là sự trầm mặc qua từng tích tắc. Từng hạt mưa hất vào bức ảnh đó, làm mờ đi gương mặt mẹ, Quách Chính Hạo lau mãi, lau mãi, lau hết lần này đến lần khác. Dường như anh chỉ muốn có thể cả đời này che mưa tránh nắng cho mẹ, anh giơ cao chiếc ô che cho phần bia mộ, ngăn cản những giọt mưa tạt vào bức ảnh. Mặc kệ người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-la-canh-dep-phuong-xa/2087237/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.