“Mẹ… đừng đánh nữa…. con biết lỗi rồi” Đứa bé khóc lóc van xin mẹ mình
“Hừ… mày mà biết lỗi à ? Nếu mày biết lỗi thì mày đâu có dám cãi lờitao. Tại sao tao kêu mày đi làm ở quán bar để kiếm tiền mà mày khôngchịu hả ? Mày có biết tao nuôi mày cực khổ đến cỡ nào không ? Đã đến lúc mày nên đền đáp cho tao rồi đấy !”
“Nhưng mà… mẹ ơi… mấy bà ở đó đáng sợ lắm… họ không để con yên… họ đòi dùng tiền để… mua con…” Đứa bé thút thít
“Thì mày cứ để họ mua đi, họ chỉ muốn 1 đêm vui vẻ thôi, xong rồi thì mày có tiền đem về cho tao, mày có mất mát gì đâu mà sợ”
“Nhưng… con không muốn… rất kinh tởm” Sự sợ hãi tột độ hiện rõ trên khuôn mặt đầm đìa nước mắt của đứa bé chỉ mới 15 tuổi
“Ừ thì kinh tởm này ! Tao sẽ cho mày kinh tởm chính mình và từ nay đừnghòng mà cãi lời tao !” Vừa nói người đàn bà vừa dí điếu thuốc đang cháyvào người đứa bé
“Đừng… mẹ ơi…. Đau quá… nóng quá… tha cho con đi mẹ”
-------------------------
“Đừng… tha cho con đi mẹ… đừng !!!” Thiên Vũ choàng tỉnh, cả trán và áo đã ướt đẫm mồ hôi. Chết tiệt ! Lại là cơn ác mộng kinhtởm đó. Đến khi nào nó mới tha cho mình đây chứ ? Thiên Vũ sờ vào nhữngvết sẹo vẫn còn đang nhức nhói trên lưng.
Nhớ lại tuổi thơ đầy kinh hoàng, Thiên Vũ không khỏi rùng mình. Đó là lý do khiến anh không thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-khong-thich-phu-nu-nhung-anh-yeu-em-co-be-a/2466509/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.