Đêm qua cứ như một giấc ngủ dài, đến khi choàng thức dậy thì mặt trời đã lên cao từ lúc nào.
Một giấc ngủ cứ như khiến cho kí ức bị lãng quên, những hình ảnh dần trở nên mờ nhạt, mà chính cô cũng không rõ, cô đang là Thương Tình Xuyên hay là Kiều Tuyết Linh?
Cô xoa xoa thái dương, khi cẩn thận mở mắt ra một lần nữa cô mớ phát hiện, căn phòng này, có gì đó không đúng.
Nhưng cô còn chưa kịp suy nghĩ sâu hơn thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
"Tiểu thư, mau xuống ăn sáng thôi."
Đây... không phải giọng của dì Trương, hơn nữa... tiểu thư?
Cô chậm rãi bước xuống giường, đi đến mở cửa, vừa trông thấy người hầu kia đã vội lên tiếng: "Ở đây là đâu?"
Người hầu kia chớp mắt nhìn cô, ngẩng ra một lúc mới trả lời: "Ở đây, ở đây là phòng của tiểu thư, là Tần gia. Đại tiểu thư, rốt cuộc cô bị làm sao vậy?"
Cô cau mày, không hiểu, rốt cuộc lại có chuyện gì đang xảy ra, hôm qua... hôm qua?
Mọi chuyện diễn ra như một mớ hỗn độn, cô không còn nhớ rõ những chuyện từ khi xuyên không nữa, đến mặt của người đàn ông kia cũng trở nên mờ nhạt trước mắt.
Không lẽ, cô lại bị đưa đến một thế giới khác?
Cô có hơi hoang mang, vội vội vàng vàng muốn chắc chắc thêm một làn nữa, có phải là mình lại xuyên không không: "Tôi...tên là gì?"
Người hầu kia vâng dạ trả lời: "Tiểu thư tên là Tần Ý Vãn, không lẽ ngay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hoang-hon-chieu-roi-long-em/2729987/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.