“Vậy con quỷ này có hộp ánh trăng hả?” Tử Tiểu Bạch vừa gãi ót vừa cảm thán nói.
“Đại khái vậy, chắc chắn trên người con quỷ này có thứ gì đó có thể mở ra cánh cửa thời không.” Cô quay mặt sang hỏi Tần Lê: “Hôm nay Thái Húc có ở nhà không? Anh đi gọi cậu ấy chuẩn bị một chút, chúng ta cùng đi xe đến khách sạn của Maruichi. Tư liệu lần này khá tốt, có thể dùng làm tập tiếp theo để phát sóng.”
Tần Lê cầm cây cung trong tay, vừa thu tay lại thì mũi tên biến mất, còn cây cung biến thành một cây đàn violin. Anh cất cây đàn vào hộp rồi đến biệt thự của Thái Húc gọi cậu ấy ra ngoài.
Anh bấm chuông cửa, nhưng người ra mở cửa lại là một người phụ nữ mặc sườn xám trắng. Cô ấy búi tóc, dáng người mảnh mai thon thả, giữa trán có một nốt ruồi son. Người phụ nữ này bất kể là dung mạo hay vóc dáng đều hdoàn hảo không thể chê vào đâu được, khí chất lại càng khỏi phải bàn.
Cô ấy nhìn Tần Lê đứng ngoài cửa, nhẹ giọng hỏi: “Xin hỏi, anh tìm ai ạ?”
“Tôi tìm Thái Húc.” Tần Lê liếc vào trong, hạ giọng giải thích: “Tôi là sếp của cậu ấy.”
Người phụ nữ dịu dàng khéo léo, rất lễ phép nói: “Cậu ấy không có ở nhà, đi Úc vẫn chưa trở về. Tôi là bảo mẫu mới mà cậu ấy thuê, chịu trách nhiệm trông nhà thay cậu ấy.”
Tần Lê lại nhìn vào trong sân, cảm thấy có gì đó là lạ. Sau khi rời khỏi biệt thự, anh vừa đi được vài bước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244743/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.