Lúc xảy ra trận động đất ở huyện Bối Xuyên, nó cùng lão Trần tham gia nhiệm vụ, không ngờ lão Trần gặp chuyện chẳng lành. Mọi người đều nói lão Trần đã chết rồi, nhưng nó không tin. Nó chạy về nơi tàn tích canh giữ, chờ đợi một ngày nào đó lão Trần sẽ chui ra khỏi đống đổ nát.
Lão Trần sẽ không chết, anh ấy chỉ đi qua đống đổ nát đến một nơi khác thôi, nhất định sẽ có ngày anh ấy trở về. Chỉ có mấy con chó nhỏ ngây thơ mới tin rằng con người sẽ chết thôi, mà nó thì không còn ngây thơ nữa.
Nó đợi từ ngày nay qua ngày khác, những người lính đóng quân gần đó thỉnh thoảng sẽ mang thức ăn đến cho nó, đôi khi đồng đội cũ của lão Trần cũng đến thăm nó. Lúc đầu nó còn chịu ăn chút ít, nhưng sau đó, nó dùng móng đào một cái hố ở nơi lão Trần gặp nạn, rồi chôn tất cả thức ăn vào trong đó.
Lão Hồng đến thăm nó, vừa lau nước mắt vừa nói: “Mày khổ thế làm gì, lão Trần chết rồi. Lôi Đặc, ít nhất mày cũng ăn chút gì đi, ăn vào mới sống được, mới tiếp tục chờ anh ấy được, đúng không? Ngoan nào, ăn một chút đi.”
Nó nằm bẹp dưới đất, yếu ớt đến mức chỉ còn da bọc xương. Nó và lão Trần đều ghét là nghe lão Hồng lải nhải nhất, nó miễn cưỡng ăn hai miếng thức ăn chó để đuổi lão Hồng đi.
Chờ lão Hồng rời đi, nó nhè hết đồ ăn trong kẽ răng ra, lại tiếp tục đem chôn dưới mấy tảng đá.
Nó cảm thấy lão
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244742/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.