Sau khi trang điểm xong, Đường Phi đến nhà vệ sinh một chuyến. Khi bước ra, cô thấy Liễu Vân Sinh đang dựa người vào tường ngoài hành lang. Anh ta nhìn thấy cô thì chống tay đứng thẳng dậy, nói: “Sư muội, những năm qua em sống tốt chứ?”
Đường Phi siết chặt nắm tay, bước lên phía trước, bất ngờ bóp cổ người đàn ông đó. Cô rất mạnh, trực tiếp nhấc bổng người đàn ông cao hơn mình cả cái đầu lên khỏi mặt đất.
Liễu Vân Sinh bị cô bóp cổ, hai chân không chạm đất, khuôn mặt trắng trẻo điển trai bắt đầu đỏ bừng. Nhưng dù vậy, anh ta vẫn nở nụ cười phong độ, cố gắng nói: “Lâu rồi không gặp, sư muội càng ngày càng khỏe đó.”
Đường Phi lạnh lùng nhìn anh ta: “Liễu Vân Sinh, trước mặt người khác anh là minh tinh được hàng vạn người mến mộ. Nhưng trong mắt tôi, anh chỉ là kẻ phản bội. Trong cơ thể anh có máu của tôi, món nợ này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ tính sổ.”
Lượng máu bị lấy đi, Đường Phi không thể ép buộc lấy lại được, trừ khi có một vật trung gian cực mạnh làm cầu nối giữa hai người. Dù đạo pháp của Đường Phi rất cao, nhưng xét cho cùng, cô vẫn là con người. Chuyện mà ông nội Đường năm xưa không làm được, cô cũng không thể làm được.
Nghe thấy có người đang đến gần, Đường Phi mới buông tay: “Anh chưa từng là đệ tử trong sư môn của tôi, cũng không xứng gọi tôi là sư muội. Từ nay về sau, khắp nơi gặp lại, tự lo lấy thân. Đừng làm việc trái lương tâm, kẻo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244716/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.