Bốn ngày tiếp theo, Thái Húc lần lượt dùng cờ chiêu hồn để gom đủ ba hồn của bà nội, nhưng sáu phách còn lại dù gọi thế nào cũng không thể gọi về được.
Tối ngày mười bốn tháng Bảy âm lịch, sắp đến nửa đêm mười hai giờ, mà sáu phách cuối cùng của bà vẫn không thấy tung tích.
Thái Húc cầm lá cờ chiêu hồn, đi vòng quanh trong bếp suốt ba tiếng đồng hồ, cổ họng đã khàn đặc, suýt nữa mất giọng vì gọi quá nhiều.
Chỉ còn lại một tiếng cuối cùng, Thái Húc vác cờ chiêu hồn quay người lại, nhìn Đường Phi hỏi: “Chị Đường Phi, liệu sáu phách của bà nội em… có thể đang ở nơi khác không?”
“Ba hồn đều ở đây, không có lý nào sáu phách lại rời đi.” Đường Phi vừa quan sát xung quanh căn bếp vừa thấp giọng nói: “Trong tủ lạnh còn cơm chiên trứng không? Em đi ăn cơm chiên trứng đi.”
Mẹ Thái Húc lập tức đi lấy một nồi cơm chiên trứng ra, hỏi: “Lạnh rồi, để cô hâm nóng lại nhé?”
Đường Phi: “Không cần, cứ để cậu ấy ăn nguội. Đổ thêm ít giấm vào cơm chiên trứng, càng lộn xộn càng tốt, tốt nhất cho thêm chút tiêu đen, tiêu Tứ Xuyên gì đó vào.”
Mẹ Thái: “…” Đại sư à, cô là cao thủ nấu món ăn kiểu hắc ám đấy à?
Bà ấy không dám cãi lại Đường Phi, chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo. Từ sau khi ly hôn với chồng, bà ấy dần trở nên xa cách với mẹ chồng. Lần này nếu không phải vì tính mạng của Thái Húc và bà nội có liên quan với nhau, bà tuyệt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-hau-nhat-gan-la-thien-su/5244715/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.