Sáng sớm, ánh nắng xuyên qua khe hở bức màn, rọi vào gian phòng. Tiềm Vũ tỉnh dậy, đầu óc vừa đau vừa choáng váng, chuyện tối hôm qua đã quên sạch sẽ, cậu cứ nghĩ mình đang ở nhà nên một tay theo thói quen vươn tới đầu giường tìm bộ điều khiển từ xa.
Kết quả nửa đường lại đụng phải một thứ gì đó mềm mại, hình như là tóc. Tiềm Vũ bỗng trở nên thanh tỉnh, bật mạnh ngồi dậy.
Cậu hoảng sợ khi nằm kế bên là một thân thể ấm áp mà trên người cậu lại không mặc gì, vội vàng kéo tấm chăn che lại, trừng mắt nhìn người bên cạnh.
Hắn nằm im trên giường, bởi vì tấm chăn bị Tiềm Vũ cướp đi nên từ đầu tới chân đều là một mảnh da thịt trần trụi. Cơ thể hắn săn chắc lại trơn bóng, làn da màu đồng tại căn phòng u ám dường như có thể phản chiếu ra ánh sáng.
Tiềm Vũ nhất thời ngây ngẩn cả người, ngơ ngác ngồi ôm chăn tại đầu giường.
Cảm giác trên người mát mát, Trịnh Diệc Vi tỉnh dậy, hắn không cử động thân thể, chỉ hơi nghiêng đầu một chút xoay mặt nằm gối lên cánh tay mình, trong cơn ngáy ngủ mơ màng khẽ ư a một tiếng.
Thanh âm khàn khàn gợi cảm, hơn nữa trước mắt còn một màn hoạt sắc sinh hương…
TiềmVũ không khỏi nuốt nước bọt.
Dưới ánh mắt của cậu Trịnh Diệc Vi dần thanh tỉnh, trầm mặt hỏi. “Xảy ra chuyện gì?”
Trịnh Diệc Vi dụi dụi mắt, từ trạng thái mờ mịt cuối cùng cũng hoàn toàn tỉnh táo. Hắn trở mình muốn ngồi dậy, Tiềm Vũ vội vàng ném qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-vs-anh-de/1331776/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.