Gió đêm xuyên qua cánh cửa thủy tinh sát đất, mang theo cái se lạnh của đầu xuân, làm cho Xu Mạn không khỏi rùng mình, nháy mắt tỉnh táo lại.
Đèn chùm trên đầu phát ra ánh sáng trắng lạnh lẽo, cô ngồi xổm trên sàn nhà, cúi thấp đầu, hương vị kẹo trong miệng cũng thay đổi. Cô muốn rút lại lời nói vừa rồi – Người đàn ông kia không những không ngờ nghệch mà còn rất gian xảo.
Người đàn ông đi về phía cô, đôi dép lông mềm mại giẫm lên sàn nhà màu be lạnh lẽo, phát ra tiếng động rất nhẹ.
Không nhanh không chậm, mỗi một bước chân như giẫm lên trái tim cô, ép cô tới mức thở cũng không dám thở mạnh.
Da đầu Xu Mạn tê dại: Lẽ nào cô lại phải mất một cánh hoa trân quý!
Cánh hoa lãng phí lần trước giờ vẫn chưa mọc lại, ảnh hưởng nghiêm trọng đến vẻ đẹp của cô, hơn nữa cũng không biết sau này có để lại di chứng nào không.
Mỗi một cánh hoa, mỗi một phiến lá, thậm chí là từng gốc rễ của cô, đều là sự tồn tại quý giá.
Đang mải suy nghĩ, đôi dép lông màu lam đã đi đến trước mặt cô.
Xu Mạn ngồi xổm tại chỗ, đầu càng cúi thấp xuống, bày ra dáng vẻ ngoan ngoãn đáng thương.
Chiêu này cô đã từng thử nghiệm nhiều lần với chủ nhân ở kiếp trước, dù cô làm sai cái gì, chỉ cần giả bộ đáng thương, Thanh Huyền tiên quân sẽ bất đắc dĩ thở dài coi như không có chuyện gì xảy ra.
Nhớ đến sự quyến rũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709766/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.