Thẩm Thanh Yến mở cửa phòng tắm, liếc nhìn người nằm trên sàn, tim hẫng mất một nhịp. Anh theo bản năng quay lưng lại, cố gắng áp chế lại nhịp tim đang đập nhanh của mình, sau đó gọi cứu thương.
Xu Mạn cứ như vậy nằm trên mặt đất, cả người không thể nhúc nhích, chỉ có tròng mắt còn có thể chuyển động. Cô mờ mịt nhìn trần nhà màu trắng có hoa văn, ánh đèn sưởi có chút chói mắt, ý thức của cô theo ánh đèn chói lọi kia quay mòng mòng.
Cô thử cử động ngón tay, ngón tay có thể cử động một chút, nhưng mông, khuỷu tay, cái ót… không cái nào không đau.
Nước từ vòi hoa sen vẫn đang chảy xuống như mưa, dòng nước ấm áp chảy xuống từ bên hông cô, cuốn trôi những bọt trắng xung quanh.
Trong phòng tắm hơi nước lượn lờ, dần dần che khuất mắt của cô.
Vào lúc cô nghĩ bản thân sắp chết rồi, một chiếc khăn tắm sạch sẽ mềm mại từ trên không trung rơi xuống, chuẩn xác phủ kín người cô.
Sau đó, cô nhìn thấy người đàn ông cao lớn cúi người đóng vòi hoa sen lại.
Anh cuối cùng cũng đến rồi.
Hốc mắt Xu Mạn nóng lên, một lỏng ấm nóng từ trong mắt trào ra, cô thở hổn hển nói: “Đau, tôi đau quá ~”
Giọng nói của cô nghe tủi thân vô cùng, xen lẫn giọng mũi mềm mại, đánh thẳng vào tim Thẩm Thanh Yến, tựa như có thể khiến cho trái tim anh tan chảy vậy.
Thẩm Thanh Yến ngồi xổm xuống, nhìn đôi chân trần kia, có chút tức giận,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-de-trong-mot-goc-lan-thanh-tinh/2709764/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.